Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015
SỨC MẠNH CỦA LÒNG TIN
Hắn là một tên tội phạm giết người. Để trốn tránh sự truy bắt, hắn đã trốn đến một vùng núi hẻo lánh trồng lê cho người ta sống qua ngày. Mỗi đêm khuya cô đơn kinh khủng, tâm hồn hắn bị giày vò. Bốn năm nay, hắn không có lấy một người bạn, không ai có thể nghe hắn tâm sự. Sau đó, hắn mau được một cái radio, những lúc rảnh rỗi sau giờ làm việc, hắn dành toàn bộ thời gian cho chiếc radio.
Hắn nhanh chóng quen biết cô từ chương trình phát sóng. Cô là người dẫn chương trình cho tiết mục buổi tối. Giọng nói thân thiết của cô nghe như giọng của cô bé hàng xóm đã làm lòng hắn rung động sâu sắc. Hắn ghi lại số máy nhắn tin mà cô để lại cho các thính giả.
Vào một buổi chiều tháng 3 năm 2005, sau khi đấu tranh tư tưởng kịch liệt, cuối cùng hắn quyết định để lại cho cô một dòng tin nhắn. Tôi là một tên tội phạm giết người, tôi muốn đi tự thú, cô có thể đi cùng tôi không? Cô rúng động và nhanh chóng nhớ như in số điện thoại lạ lẫm này.
Mấy ngày sau, hắn lại liên tục gửi cho cô nhiều tin nhắn. Từ những tin nhắn của hắn, cô dần dần biết được câu chuyện của hắn. Bởi vì vợ ngoại tình với người khác, trong lúc nóng giận hắn đã giết chết người đàn ông đó. Tự biết khó thoát tội, nên chỉ còn cách là tự mình bỏ trốn đến nơi khác. May mà hắn có tay nghề trồng lê giỏi, để không đến nỗi phải sống lang thang, hắn giúp người ta trồng lê kiếm sống qua ngày, lúc nào cũng sống trong tâm trạng thấp thỏm lo âu. Hắn nói: "Tôi không muốn tiếp tục sống cuôc sống như vậy nữa, tôi muốn đi tự thú, hi vọng cô có thể đưa tôi đi được chứ?"
Cuối cùng, hắn không muốn tiếp tục liên lạc với cô bằng tin nhắn mà bắt đầu trực tiếp gọi điện cho cô.
Cô nghe thấy một giọng nói địa phương đặc sệt của vùng Thiểm Tây, khoảng cách quan hệ giữa họ một lần nữa được rút ngắn. Cô nói: "Hay là để tôi gọi lại cho anh, điện thoại đường dài rất tốn tiền." Hắn nói: "Sao toi lại có thể để cô tốn tiền chứ? Cô chịu nghe tôi tâm sự, tôi đã rất cảm kích rồi."
Cô hỏi hắn muốn chừng nào đi tự thú. Hắn nói đợi hắn phun thuốc trừ sâu cho vườn lê xong sẽ đi. Vì nếu không trừ được đợt sâu hại lần này sẽ không có thu hoạch, chủ vườn sẽ bị tổn thất nặng. Hắn nói vẻ xúc động, còn cô lắng nghe cũng nghẹn ngào nói không nên lời.
Sáng sớm ngày 1 tháng 4, trong khi cô đang ngủ thì nhận được điện thoại của hắn. Hắn gọi từ vườn lê, sau khi đã làm việc một lúc lâu. Hắn nói: "Đợt phun thuốc lần 2 đã xong rồi, tôi không thể chờ đến đợt phun thuốc thứ 9. Tôi đã mua vé đi đến Bắc Kinh, ngày mai là có thể gặp được cô rồi." Hắn tỏ ra rất hưng phấn, cô cũng cảm thấy rất vui.
Họ đã hẹn sẽ gặp nhau ở trước phòng thường trực của đài.
10h30 sáng hôm sau, cô cùng 2 đồng nghiệp đến phòng thường trực gặp hắn. Hắn mang đôi giày cao su, mặc một bộ đồ lao động bằng vải bố đã cũ kĩ, trong mỗi kẽ móng tay còn lưu lại bùn đất, cười hiền lành.
Hắn nói: "Tôi đến rồi, rất vui vì cô đã tin tưởng tôi, không gọi cho cảnh sát đến bắt tôi."
Cô đưa hắn đến một quán ăn gần đó, gọi cho hắn hai bát vằn thắn to. Nhìn hắn ăn ngấu nghiến, không hiểu sao nước mắt cô rơi lã chã.
Ăn xong vằn thắn thì cảnh sát cũng đến nơi. Hắn đưa tay ra bảo: "Bắt tôi đi, tôi chờ ngày này đã lâu lắm rồi." Gương mặt hắn hiện lên vẻ thanh thản đến kì lạ. Hắn quanh đầu lại nói với cô: "Cảm ơn cô! Cảm ơn!"
Hắn vốn là một nông dân lương thiện, thật thà. Vì lỡ tay vô tình trở thành tên tội phạm giết người. Hắn cứ tưởng cả thế giới của mình đã sụp đổ hoàn toàn, hắn đã trở thành một tên tội phạm mà tất cả mọi người đều khinh thường phỉ nhổ.
Lòng tin, chính lòng tin đã giúp hắn bước một bước quanh trọng từ tự ti sa ngã đến ánh sáng.
Sức mạnh của lòng tin rốt cuộc to lớn ra sao? Có lẽ chỉ vài câu nói chân thành đã mở được một cánh cửa lòng đã khép chặt, đã giúp thay đổi cuộc đời của một con người.
Lê Khắc Kiều Lục
camera Tp.HCM
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét