Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

THÀNH PHỐ XUYÊN CHÂU LỤC ĐỘC NHẤT VÔ NHỊ

Thỗ Nhĩ Kỳ là một quốc gia mà lãnh thổ nằm trên cả hai châu lục lớn là Á và Âu, nơi đây tọa lạc một thành phố xuyên châu lục tiếng tăm có một không hai trên thế giới - thành phố Istanbul.
Trong hơn 2500 năm, Istanbul đã trở thành cầu nối, khi là tấm bình phong, dựng mình giữa sóng gió của đủ thứ xung đột tôn giáo, văn hóa và vương quyền. Ở những thời đại ấy, Istanbul là một trong những thành phố mà người ta hau háu thèm thuồng nhất trên thế giới. Eo biển Bosphorus - nơi được xem là đường ranh giới cùa hai đại lục Á, Âu đi qua thành phố này. Khu vực thành phố ven hai bờ eo biển và bờ biển Marmara trải dài đến 40000m. Phần bên châu Âu ở ngạn Tây eo biển bị một dải vịnh biển dài hẹp đâm sâu vào nội địa (vịnh Golden Horn) chia thành hai khu vực, phía Bắc là khu Beyohu, phía Nam là khu cổ thành; phần bên châu Á ở bờ Đông eo biển được gọi là khu Uskudar. Tổng diện tích toàn thành phố khoảng 220000m2. Thành phố từng rấr nhiều lần bị phá hủy bở những đám cháy lớn, động đất, bạo loạn, và sự xâm lược của ngoại tộc.
Istanbul được gọi là "cố đô nghìn năm". Lịch sử hơn 1000 năm của thành phố đã hằn lại trên đó bao nhiêu vết tích cổ xưa cùng những văn vật muôn hình vạn vẻ. Tại đây, nơi nào cũng có thể bắt gặp các cung điện và thành quách cổ xưa, từng dãy nhà thờ đạo Islam (đạo Hồi) trang nghiêm đượm phong vị cổ kính xa xưa.
Istanbul quản lý cửa khẩu ra vào biển đen, chốt giữ đầu mối giao thông giửa hai lục địa Á, Âu. Hai bên eo biển có đường sắt và đường bộ lần lượt thông tới các nơi ở châu Á và châu Âu.
--------------------------------------

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015

ĐIỆU NHẠC THÁNG TƯ


Tháng tư của nhân gian phải chăng là nức hương cỏ hoa. Bước chân lâng lâng, chợt ngỡ ngàng thấy vị xuân lan tỏa khắp nơi nơi: cánh đào rực rỡ, xuân lay nặng liễu...tháng tư, vẫn là cảnh cỏ hoa xanh thắm, lảnh lót tiếng oanh, vẫn là sắc mây xanh mưa ấm khiến xuân hồng ngái ngủ lười chây.
Tháng tư, khúc dạo đầu mùa hạ.
Gió tháng tư, dịu dàng ve vuốt mặt đất. Nồng ấm như bàn tay mẹ hiền dìu dắt thuở ấu thơ.
Nắng tháng tư, buông mình xuống từ khoảng không, chiếu rọi hết thảy, làm tinh khiết vạn vật.
Bụi tháng tư mù mịt khắp chốn. Bầu trời xám xịt, mặt đất xám xịt.
Mưa tháng tư, lất phất lướt đi chậm rãi, lướt qua thềm cỏ, qua rừng thẳm, qua những giấc mơ, lớt phớt lun phun, định chỗ cho những cánh bụi phiêu bạt.
Mới vào tháng tư, đinh hương nở rộ ngập cành. Với vẻ lộng lẫy tráng lệ bé bỏng, hương thơm chỉ phảng phất lan tỏa trên hàng thơ nào đó. Rồi nay, đinh hương lụi tàn, trên những xác hoa ấy, dường như vẫn còn thoang thoảng dư âm của sắc hương. Những liệu có ai hoài niệm về hoa tàn? Hoài niệm khoảng thời gian rực rỡ khi hoa nở, lại điêu tàn sau đó một thời khắc? Thế là, hoa nở trong cô tịch, cô tịch đến nỗi xuân cũng rầu rầu. Hoa nở hoa tàn, rụng rơi lả tả. Hoa nở có kì, nếu buồn than đời người ngắn ngủi, chẳng thà trân trọng từng giây từng phút trong hiện tại.
Ánh dương mọc rồi lại lặn, bóng tà không tận. Thời gian không dừng bước du hành vì bất cứ ai, nét đẹp luân hồi, lớp lớp trùng điệp.
Xuân đến xuân đi, tháng tư hoa lá khoe sắc. Dịch An (hiệu của Lý Thanh Chiếu) nói: "Song Khê xuân vẫn đẹp?" thế nhưng liệu xuân có thể ở mãi chốn nào? Nếu tiếc thương xuân trôi đi, chi bằng trân trọng cảnh đẹp trước mắt, hóa nó thành những hồi ức tốt đẹp.
Trân trọng tất cả những gì bạn đang có, dù rằng không chừng một mai sẽ không còn thuộc về bạn nữa.
Trân trọng tất cả những người bên cạnh bạn, không chừng một mai họ sẽ rong ruổi về chốn xa.
Nếu bạn chỉ có được bốn ngày, vậy xin hãy trân trọng ngày xuân. ngày hạ, ngày thu và ngày đông.
Nếu bạn chỉ có ba ngày, vậy xin hãy trân trọng ngày hôm qua, hôm nay và ngày mai.
Nếu bạn chỉ có hai ngày, vậy xin hãy trân trọng ban ngày và ban đêm.
Nếu bạn chỉ có một ngày, vậy xin hãy trân trọng mỗi ngày trong cuộc đời.
Ngày tháng tư, lòng người ngát hương.
----------------------------
camera

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015

VÒNG EO CÔ GIÁO


Trong giờ nghe giảng môn toán của một trường tiểu học, cô giáo khoảng 40 tuổi, thân hình mập mạp, sau khi giảng xong khái niệm cm, dm, m, cô giáo bảo các em học sinh đi chiều dài của cái bàn, bút chì và cánh tay. Sau 2 phút đồng hồ, những bạn được gọi tên ra nói đáp án đều được biểu dương, từng gương mặt nhỏ căng lên đỏ hồng, miệng nở nụ cười tươi như hoa. Những học sinh chưa được gọi tên rất sốt ruột, có em đứng dậy, có đứa dậm chân, có em thậm chí trèo lên trên ghế, giơ tay lên cao: "Cô giáo, mau gọi em đi."
Chiều dài cái bàn, bút chì và cánh tay đều đã đo xong, cô giáo nói, chúng ta lại tìm thêm cái khác để đo thử. Lời cô vừa dứt, một bạn nam gầy gầy bên cạnh tôi mãi không có cơ hội xẹt đứng lên:"Thưa cô, em muốn đo thử vòng eo của cô."
Trong lớp học bổng im phăng phắc, các bạn học đều quay đầu hoặc nghiêng người nhìn bạn nam gầy gầy này rồi sau đó lại hướng ánh mắt về phía cô giáo. Cô giáo cuối đầu nhìn eo mình một cái rồi lặng lẽ nhìn em học sinh đó, cười nói: "Được thôi, em lên đây đo đi."
Cậu bé cầm thước, nhanh như bay chạy đến trước mặt cô giáo. Cậu dùng tay giữ chặt một đầu thước, lật vòng cây thước trên bụng cô giáo, lật qua mấy bận, cậu nói ra đáp án: "87 cm". "Tốt, em đo rất cẩn thận, đáp án cũng khá gần. Nhưng các bạn khác có cách nào hay hơn, đo chính xác hơn một chút không?" Lời cô vửa dứt, một bạn nữ tròn trĩnh đứng lên, nói: "Thưa cô, em có, em dùng tay."
Cô bé bắt đầu chạy lên chỗ cô giáo. Cô giáo hỏi: " En đo bằng tay thì đo như thế nào?" Cô bé nói: "Một gang tay của em là 11cm, em xem mấy gang thì biết." Cô giáo cười. Tay cô bé vòng trên eo cô giáo, sau một vòng, cô bé đưa ra đáp án "89 cm".
"Còn có cách nèo hay hơn nữa không?" Trên mặt cô giáo nở nụ cười. Trong phòng học im lặng như tờ. Sau giây lát, có một em ở dãy phía trước đứng lên. "Thưa cô, cô tháo thắt lưng ra, chúng em đo thử thì sẽ biết."
Tôi không ngờ, đứa bé nhỏ như thế có thể nghĩ ra cách thông minh này. Cô giáo chắc là không thể ngờ được, tôi thấy cô cười lớn, quả thật là cười rất hởi lòng hởi dạ. Cô vừa cười vừa tháo thắt lưng xuống thật.
Các bạn nhỏ đi ra là 90 cm, đây dĩ nhiên là một đáp án chính xác nhất. Nói thật, cô giáo này hoàn toàn không đẹp, nhưng tiết học này lại là tiết học đẹp nhất tôi từng dự.
------------------------------
camera ip

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

NHỮNG CÁCH CẦU HÔN KỲ LẠ TRÊN THẾ GIỚI

LY CÀ PHÊ "KHÓ" NHẤT

Tại Bosnia và Herzegivina mới dứt khói lửa chiến tranh, phương thức cầu hôn nhã nhặn tế nhị và những cuộc chinh chiến liên miên đã hình thành một sự tương phản rõ rệt. Khi một nam thanh niên mến mộ một cô gái thì phải chủ động đến tận nhà cô gái để cầu hôn, đồng thời sẽ được tiếp đón nồng nhiệt. Song, nếu bạn xem sự tiếp đãi nhiệt tình này đồng nghĩa rằng lời cầu hôn của mình đã được thông qua thì bạn đã sai lầm trầm trọng. Cho dù trên bàn ăn bày đủ rượu ngon món lạ thì đó đều không phải là thông tin thực sự, mà mấu chốt là món cà phê sau bữa ăn. Sau khi dùng cơm xong, cô gái sẽ tận tay bưng đến cho bạn một ly cà phê. Lúc này, nếu cà phê mà bạn uống có vị đắng chát thì bạn cũng ra đi với tâm trạng tương tự, bởi vì nó có nghĩa là cô gái đã từ chối lời cầu hôn của bạn; nếu cà phê bạn uống là loại cho đường thì bạn có thể đi chuẩn bị phòng cưới được rồi. Dụng tâm của cô gái rất ý nhị. Nếu cô ấy đồng ý lời cầu hôn của bạn thì một ly cà phê đường là sự im lặng kỳ diệu; còn nếu cô ấy không chấp thuận thì cũng sẽ suy nghĩ cho thể diện của chàng trai, bởi không ai muốn nghe người mình yêu nói tiếng "không" với mình. Ngoài ra, cà phê đắng cũng có tác dụng làm tinh thần chàng trai phấn chấn trở lại.

TẤM THIỆP TÌM BẠN ĐỜI


Các bậc cha mẹ người Đức có lẽ cũng rất sợ cuộc đời con gái yêu bị hủy hoại trong tay mình. Khi con gái mình đến tuổi "cập kê", họ sẽ đặt làm một số tấm thiệp thật đẹp, bên trên in lý lịch của con gái họ, tất nhiên quan trọng nhất là những lợi điểm như dung mạo, chiều cao, độ tuổi, sở trường, tính cách và những điều kiện cơ bản của chàng trai. Những tấm thiệp này được phân phát cho bạn bè thân thích và những người đáng tin cậy. Những người này có khả năng sẽ giới thiệu con trai họ, cũng có thể sẽ giúp họ tìm kiếm. Nhưng họ đều phải đặc biệt chừa ra một khoảng để điền "điều kiện vốn liếng" ứng tuyển. Phương thức này vừa ưu việt hơn những chuyện mai mối, mà lại nhắm trúng đích hơn cách đăng quảng cáo tìm bạn đời trên báo hay truyền hình.

TIỀN TRẢM HẬU TẤU

Người Mabul ở Indonesia có một cách cầu hôn còn đặc biệt kỳ lạ hơn. Mức độ tự do trong chuyện hôn nhân của các nam nữ thanh niên ở đây thật không thể nói gì hơn được. Khi một cô gái đem lòng yêu mến một chàng trai, cô ấy sẽ chọn một "đêm lành" trốn khỏi nhà, chạy đến ở lại nhà người yêu. Ba ngày sau, chàng thanh niên kia sẽ đến nhà cô gái cầu hôn như làm việc lấy lệ, có điều, anh ta nhất định sẽ được "chuẩn tấu". Người Mabul dường như không thể nói là có "tuần trăng mật" gì được, bởi vì một tháng sau hôn lễ là "tháng thử hôn" của cặp vợ chồng mới. Trong một tháng này, nếu đôi bên đều hài lòng thì sẽ sống đến đầu bạc răng long, còn như không vừa ý thì đằng gái phải hoàn trả tiền đính ước, hơn nữa còn phải chịu mức tiền phạt gấp ba lần, đôi bên tan vỡ từ đây. Tập tục hôn nhân này đối với nữ giới mà nói thật là một nỗi bất hạnh to lớn.
----------------------
camera samsung

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

SỨC MẠNH CỦA LÒNG TIN


Hắn là một tên tội phạm giết người. Để trốn tránh sự truy bắt, hắn đã trốn đến một vùng núi hẻo lánh trồng lê cho người ta sống qua ngày. Mỗi đêm khuya cô đơn kinh khủng, tâm hồn hắn bị giày vò. Bốn năm nay, hắn không có lấy một người bạn, không ai có thể nghe hắn tâm sự. Sau đó, hắn mau được một cái radio, những lúc rảnh rỗi sau giờ làm việc, hắn dành toàn bộ thời gian cho chiếc radio. 
Hắn nhanh chóng quen biết cô từ chương trình phát sóng. Cô là người dẫn chương trình cho tiết mục buổi tối. Giọng nói thân thiết của cô nghe như giọng của cô bé hàng xóm đã làm lòng hắn rung động sâu sắc. Hắn ghi lại số máy nhắn tin mà cô để lại cho các thính giả. 
Vào một buổi chiều tháng 3 năm 2005, sau khi đấu tranh tư tưởng kịch liệt, cuối cùng hắn quyết định để lại cho cô một dòng tin nhắn. Tôi là một tên tội phạm giết người, tôi muốn đi tự thú, cô có thể đi cùng tôi không? Cô rúng động và nhanh chóng nhớ như in số điện thoại lạ lẫm này. 
Mấy ngày sau, hắn lại liên tục gửi cho cô nhiều tin nhắn. Từ những tin nhắn của hắn, cô dần dần biết được câu chuyện của hắn. Bởi vì vợ ngoại tình với người khác, trong lúc nóng giận hắn đã giết chết người đàn ông đó. Tự biết khó thoát tội, nên chỉ còn cách là tự mình bỏ trốn đến nơi khác. May mà hắn có tay nghề trồng lê giỏi, để không đến nỗi phải sống lang thang, hắn giúp người ta trồng lê kiếm sống qua ngày, lúc nào cũng sống trong tâm trạng thấp thỏm lo âu. Hắn nói: "Tôi không muốn tiếp tục sống cuôc sống như vậy nữa, tôi muốn đi tự thú, hi vọng cô có thể đưa tôi đi được chứ?"
Cuối cùng, hắn không muốn tiếp tục liên lạc với cô bằng tin nhắn mà bắt đầu trực tiếp gọi điện cho cô.
Cô nghe thấy một giọng nói địa phương đặc sệt của vùng Thiểm Tây, khoảng cách quan hệ giữa họ một lần nữa được rút ngắn. Cô nói: "Hay là để tôi gọi lại cho anh, điện thoại đường dài rất tốn tiền." Hắn nói: "Sao toi lại có thể để cô tốn tiền chứ? Cô chịu nghe tôi tâm sự, tôi đã rất cảm kích rồi."
Cô hỏi hắn muốn chừng nào đi tự thú. Hắn nói đợi hắn phun thuốc trừ sâu cho vườn lê xong sẽ đi. Vì nếu không trừ được đợt sâu hại lần này sẽ không có thu hoạch, chủ vườn sẽ bị tổn thất nặng. Hắn nói vẻ xúc động, còn cô lắng nghe cũng nghẹn ngào nói không nên lời.
Sáng sớm ngày 1 tháng 4, trong khi cô đang ngủ thì nhận được điện thoại của hắn. Hắn gọi từ vườn lê, sau khi đã làm việc một lúc lâu. Hắn nói: "Đợt phun thuốc lần 2 đã xong rồi, tôi không thể chờ đến đợt phun thuốc thứ 9. Tôi đã mua vé đi đến Bắc Kinh, ngày mai là có thể gặp được cô rồi." Hắn tỏ ra rất hưng phấn, cô cũng cảm thấy rất vui.
Họ đã hẹn sẽ gặp nhau ở trước phòng thường trực của đài.
10h30 sáng hôm sau, cô cùng 2 đồng nghiệp đến phòng thường trực gặp hắn. Hắn mang đôi giày cao su, mặc một bộ đồ lao động bằng vải bố đã cũ kĩ, trong mỗi kẽ móng tay còn lưu lại bùn đất, cười hiền lành.
Hắn nói: "Tôi đến rồi, rất vui vì cô đã tin tưởng tôi, không gọi cho cảnh sát đến bắt tôi."
Cô đưa hắn đến một quán ăn gần đó, gọi cho hắn hai bát vằn thắn to. Nhìn hắn ăn ngấu nghiến, không hiểu sao nước mắt cô rơi lã chã.
Ăn xong vằn thắn thì cảnh sát cũng đến nơi. Hắn đưa tay ra bảo: "Bắt tôi đi, tôi chờ ngày này đã lâu lắm rồi." Gương mặt hắn hiện lên vẻ thanh thản đến kì lạ. Hắn quanh đầu lại nói với cô: "Cảm ơn cô! Cảm ơn!"
Hắn vốn là một nông dân lương thiện, thật thà. Vì lỡ tay vô tình trở thành tên tội phạm giết người. Hắn cứ tưởng cả thế giới của mình đã sụp đổ hoàn toàn, hắn đã trở thành một tên tội phạm mà tất cả mọi người đều khinh thường phỉ nhổ. 
Lòng tin, chính lòng tin đã giúp hắn bước một bước quanh trọng từ tự ti sa ngã đến ánh sáng.
Sức mạnh của lòng tin rốt cuộc to lớn ra sao? Có lẽ chỉ vài câu nói chân thành đã mở được một cánh cửa lòng đã khép chặt, đã giúp thay đổi cuộc đời của một con người.

Lê Khắc Kiều Lục
camera Tp.HCM